Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2018

Vừa rồi vào chùa cúng phật, ghé Sư thầy hỏi: thầy ơi thầy biết coi bói không, coi cho con thử; thầy bảo: cô về sống tốt đi, cầu ơn trên gia hộ thì mọi việc sẽ tốt, mình người trần mắt thịt không biết gì đâu, cô nhớ là đừng bắt chước người ta sống theo kiểu 'người giàu ác nhưng vẫn cứ ác và giàu', họ kệ họ, cô bắt chước theo họ là khổ đấy.

Lời thầy nói làm mình nhớ lại lúc nhỏ đi coi bói: ông thầy bói kia nói "Mình thi rớt đại học", nhưng cuối cùng mình có rớt đâu. Mình nghe ổng nói "rớt đại học", mất hồn về nhà học nhiều hơn, nhờ vậy mà đậu. Lúc mới đậu đại học, tưởng đâu mình được đổi đời, mở ra khung trời mới. Nhưng thực tế không như vậy, giờ học môn Tiếng Anh đầu tiên làm mình rớt từ trên trời xuống, nước mắt chảy ròng ròng vì mình không nghe nói được gì cả, và nó ảnh hưởng đến cả cuộc sống của mình ở thời sinh viên. Mình sống như khép mình lại, không vui, cứ suốt ngày khổ sở vì nó.

Giành rất ít thời gian cho các môn học khác, chỉ tập trung học Anh Văn, điểm Anh Văn khá nhưng thực lực để nói nghe dở vô cùng, mình chạy vào lớp Tiếng Anh Thương Mại (BEC gì đó) gọi là lớp xịn thời đó, và nó đúng là như vậy, rất là nhiều người giỏi học, họ nhìn lướt qua tài liệu thì đã có ý tưởng trình bày lại cho giáo viên người nước ngoài nghe, họ thảo luận, mình mê và biết được phương pháp học Tiếng Anh, từ đó tự rèn luyện, không bỏ tiền đi học nữa.

Vào Sài Gòn, hơn 1 năm đầu tiên mình đi làm những việc liên quan đến tiếng Anh như Tiếp Tân khách sạn để thực tập. Tùy vào mục đích của mình khi nhận công việc, nếu vì tiền thì sẽ vì tiền mà làm, nếu phát triển bản thân thì chỉ cần tiền đủ sống và học. Mình thuộc dạng muốn ăn chắc mặc bền, năng lực đi trước, tiền đến sau, nên mình làm tiếp tân khách sạn, không 1 người khách nước ngoài nào vào mà mình không nói chuyện với họ cả, thậm chí ông chủ bực mình, bắt mình xách hành lý đi với khách, mình vào thang máy bắt chuyện nói với họ. Kết quả mình nói được Tiếng Anh và xin được việc làm đúng chuyên ngành, chủ yếu làm việc liên quan đến Tiếng Anh là mơ ước của nhiều người, nhưng lúc đó vẫn chưa giỏi, đủ để múa rìu qua mắt thợ.

Đó là nổ lực đầu tiên. Nổ lực tiếp là nhờ may mắn có Tiếng Anh và thật thà nên được chọn qua Liên Doanh làm việc với đối tác là người nước ngoài. Vì khi Hợp tác liên doanh với nước ngoài, người ta sợ dạng như bán nước, nên yếu tố thật thà có lợi thế. Lúc qua Liên Doanh, thấy mấy sếp của mình sao mà yếu thế quá, nhân viên của họ còn coi thường huống hồ chi là Sếp. Thế là mình cố gắng, may mắn được ông Tổng giám đốc là người của bên nước ngoài giúp, từ đó mình có vị trí vững ở Công ty liên doanh. Mình không hề biết kỹ năng gì để làm cho Sếp lớn giúp cả, chỉ có nhiệt huyết của tuổi trẻ và nổ lực.

Nếu ai đó đang lo lắng, suốt ngày cứ nghĩ chuyển công ty hoặc đang tìm đường để có thu nhập cao ổn định, thì hãy xem lại bản thân mình, không ai đáp ứng cho mình nếu mình không đáp ứng yêu cầu của họ. Muốn thu nhập cao, thay đổi cuộc sống và số phận, con đường duy nhất là nổ lực phát triển năng lực của bản thân mình. Ngoại ngữ hoặc Tiếng Anh giúp tăng cơ hội, còn thành công hay không là chính năng lực của bản thân mình quyết định.




Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

Tại sao người ta nói người Việt Nam giỏi, thông minh nhưng nhiều người giỏi ngồi lại chung thì cải nhau, không làm việc được? Trong các bản dịch của mình liên quan đến quản trị, lãnh đạo đều nói đến tinh thần làm việc nhóm, ở một số trường đại học có xem xét và đánh giá sinh viên thông qua tinh thần làm việc đội nhóm. Nếu như học về quản trị, lãnh đạo, người lãnh đạo hoàn thành được công việc một cách hiệu quả thông qua người khác mới là người lãnh đạo giỏi. Đó là về lý thuyết, còn thực tế thì mình không biết ở môi trường của tập đoàn, công ty lớn đa quốc gia như thế nào, chứ còn ở Việt Nam, đa số lãnh đạo sợ nhân viên giỏi hơn mình. Nếu lãnh đạo sợ nhân viên giỏi hơn mình thì làm giảm đi lợi ích của tổ chức đó, lãnh đạo giỏi là biết dùng người, biết yếu tố con người, giúp con người phát triển và thông qua họ hoàn thành mục tiêu.

Đôi lúc bảo thủ làm cho người ta không vui, không thích nghe, thấy cái tốt, cái hay từ người khác, họ chỉ muốn nằm trong vòng thoải mái của mình, ai chạm đến vùng này của họ thì mệt. Cho nên, người thông minh là người biết nhận ra các tuýp người và làm việc được với họ để tránh căng thẳng, chứ không phải người chờ họ nói ra cái gì thì bác bỏ cái đó, cuối cùng mất thời gian, công sức và căng thẳng, dẫn đến hiệu quả công việc thấp.

Lắng nghe người khác vừa là cách bạn cho đi để đạt được sự tương tác thành công vừa học hỏi được từ người khác. Trong làm việc nhóm, nếu bạn thiếu kỹ năng này thì không làm được. Không làm việc nhóm được thì không làm lãnh đạo được.

Cho nên, muốn bảo thủ, cho mình là số 1 hoặc muốn lắng nghe, phát triển, mở rộng tầm nhìn là lựa chọn của mỗi người, tùy theo nhận thức của cá nhân.