Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2018

Bill Gates giàu nổi tiếng cả thế giới mà vợ chồng ông còn đi đến từng ngôi trường ở Mỹ để giúp giáo viên nhìn nhận họ và cải thiện để tốt hơn. Vợ chồng ông được người ta đánh giá tử tế. Như vậy biết lý do người ta giàu và sống hạnh phúc. Đâu phải suốt ngày lo ông hay lo bà ngoại tình. Cái chính là họ nhận thức được và biết cho đi.

Mình bé tí teo so với Ông Bill Gates, mình không thông minh, tài giỏi bằng ông, nhưng ít ra mình học được sự tử tế từ ông. Thấy người ta có điểm yếu, tử tế chỉ cho họ biết điểm yếu để họ cải thiện hay hơn là làm mấy câu để họ thất thần và muốn quỵ té, hoặc im im cười trong bụng để chờ xem điều gì xảy ra; Một kiểu nữa là muốn một mình vui, hạnh phúc, nổi bật,.. thấy ai ngóc lên thì lo đè xuống hoặc trù ẻo họ; Hoặc thấy ai yếu làm việc lớn thì bảo: đồ yếu mà đòi ra gió, đồ ảo tưởng,..... Hoặc chưa rõ nguồn cơn, chưa va chạm xúc tác, chỉ nghe thì lo phán và tẩy chay người ta, v.v. Đó là lý do mà trên thị trường có cuốn sách: SỨC MẠNH CỦA SỰ TỬ TẾ. Tại sao ngày nay nhiều người muốn thành công phải đi học những khóa học để có những thứ của một em bé? Đáng lẽ học cái gì cao siêu hơn, nhưng đằng này đi học những cái căn bản nhất của một con người.

Cho đi không có nghĩa là mình cứ nghĩ cho đi để lấy lại, suốt ngày nghĩ cho đi để được giàu có và hạnh phúc. Ở đây, cho đi theo tình huống mình gặp, thấy cần cho thì cho nếu mình có. Cho đi để giúp người ta tốt hơn, đừng cho đi để làm người ta tồi tệ hơn. Gặp 1 người lười biếng, không muốn làm suốt ngày cứ muốn nhờ vả, trách móc, thiếu trách nhiệm với mọi người xung quanh mình thì cho đi bằng cách không cho gì cả; Còn gặp 1 người rất nỗ lực và sắp thành công nếu có sự hỗ trợ của mình thì cho nhanh đi đừng suy nghĩ, chuyện gì xảy ra thì tính sau; Hoặc gặp 1 người đang rơi vào đường cùng thì đừng dồn họ nữa mà cho họ 1 lối thoát,...

Cho đi là chia sẻ trải nghiệm tốt của mình để mọi người cùng biết và đạt được lợi ích từ nó, hoặc là chia sẻ trải nghiệm tồi tệ của mình để mọi người cùng tránh. Cho đi là chia sẻ niềm vui và đồng cảm với người khác, không nên muốn người ta trải qua cái khổ giống mình, mình khổ rồi thì chỉ cho người ta tránh. Cho đi là dám nhìn nhận thật bản thân mình, sống tốt và hữu ích hơn để mang lại niềm vui cho cộng đồng.

Cho đi theo nhiều cách tùy theo tình huống và khả năng của mình. Ai biết cho đi thì tự nhiên sẽ được hồi đáp một cách bất ngờ.




Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2018

Mình có thói quen nghe TED TALK hằng ngày và rất khâm phục những người chia sẻ ở diễn đàn này. Họ trải nghiệm rồi mới chia sẻ. Hôm nay nghỉ lễ, nên tìm xem có chỗ nào mới để đến hay không, mình thấy cái video này, nghe cười bể bụng (https://www.youtube.com/watch?v=R7vmHGAshi8). Một người đi khắp thế giới mà hầu như không có tiền. Từ đi quá gian cho đến làm việc kiếm tiền, rồi làm thầy chùa,..... anh trải nghiệm cuộc sống đi phượt, viết sách và có câu chuyện thú vị để chia sẻ. Mình thật sự khâm phục vì không có quá nhiều người như vậy, đa số có tiền đi chơi và hưởng thụ, sau đó về kiếm tiền lại, hoặc nếu không có tiền thì không dám.

Diễn đàn TED TALK này giúp mình hiểu phần nào ở những người thành công. Họ không bao giờ chia sẻ điều mà họ chưa trải qua và cũng không nghe lời nói lý thuyết từ người khác. Ngày nay có cả kho tàng kiến thức trên Internet, ai cũng có thể học được và có kiến thức, nói dễ nhưng đến khi làm thì cả một vấn đề lớn. thấy cái này khó khăn, cái kia rắc rối và đổ thừa hoặc là phê bình, chỉ trích người khác vì có kiến thức mà chưa hành.

Mình chỉ ở giai đoạn đầu tiên của những người làm được, nên mình biết nếu muốn thành công thì đầu tiên phải biết rõ con người của mình, cái nào tốt, cái nào chưa được, và thay đổi từ bên trong. Bên ngoài rất dễ thay đổi, chỉ cần mấy triệu là thay đổi được, nhưng bên trong rất khó, nhất là cái 'tôi'. Cái 'tôi' càng lớn thì càng khó tiếp nhận cái mới, tiêu cực, và không tin vào điều phi thường mà người khác làm được. Người như vậy thường là người hưởng lợi sau cùng.

Và một điều nữa, không nghe những người chưa làm được. VD đơn giản: Họ nói họ là người tốt, chơi được.... nhưng hiện tại họ chưa thể hiện được điều đó thì có tin không? Huống hồ chi họ làm một tràng hoặc phán thật hay nhưng thực tế họ chưa làm, chưa trải nghiệm thực tế thì họ cũng giống như mình.

Tóm lại, trải nghiệm rồi hãy nói theo cách trung thực, chưa trải nghiệm thì nghe chia sẻ từ người đã trải nghiệm, kiểm tra thực tế có còn phù hợp hay không, sáng tạo thì sẽ thấy mình khác.













Thứ Sáu, 17 tháng 8, 2018

Một biên phiên dịch thành công là kiếm được nhiều tiền và luôn nhận được đơn hàng. Đây là thành công về nghề nghiệp. Ngoại hình đẹp, thần thái tốt và luôn tràn đầy năng lượng là thành công về sức khỏe. Một gia đình êm ấm, tràn đầy hạnh phúc trong lúc thịnh vượng cũng như lúc khó khăn là thành công về xây dựng gia đình. Luôn có bạn và đối tác đồng hành trong mọi hoàn cảnh là thành công về mối quan hệ. Mang lại tiếng cười, niềm vui cho người kém may mắn là lúc thành công về mặt tài chính và hướng thiện thì có thể gọi là thành công về tài chính và tư tưởng......

Hiếm có người thành công về mọi mặt, đa số là được cái này thì mất cái kia. Lý do không phải là số phận mà là do nhận thức. Số phận gồm những cái bất di bất dịch như là sinh ra là con của nhà này, nhà kia, không được trời phú cho nhan sắc, trí thông minh, hoặc được trời phú cho nhan sắc và trí thông minh. Những cái này thay đổi theo thời gian tùy theo nhận thức của bản thân. Một người thông minh, giàu có và hot, nhưng một thời gian sau họ sẽ chìm nếu bản thân họ không có cái gì mới mẻ. Trường hợp này cho thấy rõ do nhận thức của họ nên họ dậm chân tại chỗ. Cho nên, khi làm gì không được, không nên đổ thừa cho số phận. May mắn không thể đến hoài nếu mình không biết tạo ra nó.

Nhận thức được thành công gồm những thành phần nào, từ đó từng bước đạt được từng phần và đến lúc sẽ có tất cả và cuộc sống hoàn toàn khác. Nói dễ nhưng làm rất khó. Muốn vui mà cứ suy nghĩ tiêu cực thì làm sao vui. Vậy thì loại bỏ tiêu cực và nạp vào cái tích cực. Con người luôn có suy nghĩ tiêu cực và tích cực, cái tiêu cực thường được tiếp nhận rất là nhanh nhưng loại bỏ khó, cái tích cực thì khó tiếp nhận mà loại bỏ nhanh. Chính nhận thức giúp đi theo cái nào thì sẽ đạt được cái đó.






Thứ Sáu, 10 tháng 8, 2018

Khi người học chuyên ngành dịch, họ học nhiều phương pháp dịch như dịch thoát nghĩa, dịch sát, dịch vay mượn, dịch sao phỏng..... Nếu nhét hết một đống lý thuyết về phương pháp dịch vào đầu mà không thực hành thì không dịch được. Hơn nữa, trong quá trình dịch, cứ nghĩ phương pháp dịch này phương pháp dịch nọ cũng đủ rối. Thực hành sẽ giúp linh hoạt và gặp bản dịch ứng biến nhanh, tiết kiệm thời gian.

Nghề nào cũng có cái khó của nó. Nghề nào cũng cho người ta cơ hội đi lên. Ai cũng muốn cả nhưng lúc thách thức mà vẫn làm được, sau đó thấy cái hay của nó thì sẽ phát triển được. Nghề nào cũng có cạnh tranh, quan trọng mình  làm gì được để phát triển. Nghe nhiều người nói dịch thuật kiếm được nhiều tiền lắm, thế là đổ xô đi học ngoại ngữ để kiếm tiền. Như vậy là sai, mình phải ổn định tư tưởng, lựa chọn cái mình đang làm, hãy tập trung vào phát triển nó, học những cái có liên quan đến nó, còn vấn đề ngoại ngữ khi cần thì có thể thuê người khác làm cho mình, người cung cấp dịch vụ mong muốn kiếm được tiền và giữ uy tín, nên tin tưởng họ làm tốt hơn mình và giúp mình có thời gian làm việc khác tạo ra nhiều giá trị hơn.

Còn người muốn kiếm tiền từ dịch thuật, hãy đọc nhiều sách, cấu trúc ngữ pháp vững, học thành ngữ để khi gặp bản dịch, mình ứng biến nhanh, dịch nhanh đáp ứng được thời gian và chất lượng thì mới kiếm được tiền. Kỹ năng dịch là cứ làm đi làm lại nhiều tự nhiên sẽ giỏi.


Thứ Sáu, 3 tháng 8, 2018

Nếu ai nói: "tôi luôn vui vẻ, vô tư, hạnh phúc, không có gì để nghĩ....." là đang nói dối. Là con người, ai cũng có lúc vui lúc buồn, lúc thành công, lúc không thành công, lúc hào quang và lúc ở đáy sâu đen thẫm.... Người đạt được hạnh phúc là người luôn nhận ra được vấn đề của mình, từ đó cố gắng, nỗ lực vượt qua và đạt được điều họ muốn. Hạnh phúc là đạt được những gì mình muốn.

Nếu mình muốn cái này, cái kia và mong người khác đáp ứng cho mình trong khi bản thân không chịu vận động, hoặc vận động theo cách ở thế bị động, thì không bao giờ đạt được điều mình muốn.

Hạnh phúc cũng không phải đến từ việc cố gắng làm hài lòng người khác mà đến từ việc mình tạo ra được giá trị bản thân, cái gì có giá trị thì sẽ được người ta săn đoán, nâng niu. Nhưng giá trị không phải sáng mãi, đến lúc nó cũng lỗi thời, người ta đi tìm giá trị mới, tốt hơn.... Bản thân mình phải không ngừng vận động, lúc vận động là lúc làm cho mình thấy được niềm vui vì mình có mục tiêu, lý tưởng sống. Đời người bất hạnh nhất là không có lý tưởng sống hoặc đặt lý tưởng sống của mình vào một ai đó. Cái gì người ta mang đến cho mình được thì họ cũng lấy đi được. Tốt nhất là mình tạo ra cái của riêng mình, không ai lấy đi được, có lấy thì cũng là bảo sao, bản gốc luôn luôn có giá trị hơn bản sao.

Ai chưa đạt được sự tự do hoàn toàn trong cuộc sống mà ăn ngon, ngủ yên với nó thì đang đối diện với nguy cơ lớn. Đời người cũng thảm nhất là không gặp được nguy cơ, vấp ngã lúc còn trẻ. Còn trẻ còn cơ hội, té và đứng lên đi tiếp. Muốn té thì phải đi, còn sợ thì không có té, không có té thì không học được gì cả. Nếu như mình không bị sự cố về sức khỏe lúc còn trẻ thì giờ đây chắc đang đối diện với sự mệt mỏi, vì lối sống, tư tưởng.... Tư tưởng bước xuống giường đi làm, cống hiến cho người khác để họ cho mình danh hiệu và sẵn sàng làm mình mệt, mình khổ bất kỳ lúc nào,.. tư tưởng ăn quán vì không có thời gian, tư tưởng chứng tỏ bản thân mình là số 1,....

Rất là nhiều tư tưởng mà bây giờ nhìn lại thì mình ồ lên "Sao lúc đó mình ngu thế". Khi biết mình ngu có nghĩa là mình đã khôn ra. May hồn chứ không ở tuổi già mình phải đối diện với vấn đề Bệnh-Tử kinh khủng. Ai cũng phải đối diện với vấn đề này, nhưng người biết gieo nhân tốt thì sẽ hái được quả ngọt. May hồn chứ không là mình sống trong mối quan hệ hôn nhân theo lý tưởng tiểu thuyết để rồi vỡ mộng.... Nhiều lúc thấy hên.... Té lúc trẻ luôn luôn tốt.






Thứ Sáu, 27 tháng 7, 2018

Vừa rồi vào chùa cúng phật, ghé Sư thầy hỏi: thầy ơi thầy biết coi bói không, coi cho con thử; thầy bảo: cô về sống tốt đi, cầu ơn trên gia hộ thì mọi việc sẽ tốt, mình người trần mắt thịt không biết gì đâu, cô nhớ là đừng bắt chước người ta sống theo kiểu 'người giàu ác nhưng vẫn cứ ác và giàu', họ kệ họ, cô bắt chước theo họ là khổ đấy.

Lời thầy nói làm mình nhớ lại lúc nhỏ đi coi bói: ông thầy bói kia nói "Mình thi rớt đại học", nhưng cuối cùng mình có rớt đâu. Mình nghe ổng nói "rớt đại học", mất hồn về nhà học nhiều hơn, nhờ vậy mà đậu. Lúc mới đậu đại học, tưởng đâu mình được đổi đời, mở ra khung trời mới. Nhưng thực tế không như vậy, giờ học môn Tiếng Anh đầu tiên làm mình rớt từ trên trời xuống, nước mắt chảy ròng ròng vì mình không nghe nói được gì cả, và nó ảnh hưởng đến cả cuộc sống của mình ở thời sinh viên. Mình sống như khép mình lại, không vui, cứ suốt ngày khổ sở vì nó.

Giành rất ít thời gian cho các môn học khác, chỉ tập trung học Anh Văn, điểm Anh Văn khá nhưng thực lực để nói nghe dở vô cùng, mình chạy vào lớp Tiếng Anh Thương Mại (BEC gì đó) gọi là lớp xịn thời đó, và nó đúng là như vậy, rất là nhiều người giỏi học, họ nhìn lướt qua tài liệu thì đã có ý tưởng trình bày lại cho giáo viên người nước ngoài nghe, họ thảo luận, mình mê và biết được phương pháp học Tiếng Anh, từ đó tự rèn luyện, không bỏ tiền đi học nữa.

Vào Sài Gòn, hơn 1 năm đầu tiên mình đi làm những việc liên quan đến tiếng Anh như Tiếp Tân khách sạn để thực tập. Tùy vào mục đích của mình khi nhận công việc, nếu vì tiền thì sẽ vì tiền mà làm, nếu phát triển bản thân thì chỉ cần tiền đủ sống và học. Mình thuộc dạng muốn ăn chắc mặc bền, năng lực đi trước, tiền đến sau, nên mình làm tiếp tân khách sạn, không 1 người khách nước ngoài nào vào mà mình không nói chuyện với họ cả, thậm chí ông chủ bực mình, bắt mình xách hành lý đi với khách, mình vào thang máy bắt chuyện nói với họ. Kết quả mình nói được Tiếng Anh và xin được việc làm đúng chuyên ngành, chủ yếu làm việc liên quan đến Tiếng Anh là mơ ước của nhiều người, nhưng lúc đó vẫn chưa giỏi, đủ để múa rìu qua mắt thợ.

Đó là nổ lực đầu tiên. Nổ lực tiếp là nhờ may mắn có Tiếng Anh và thật thà nên được chọn qua Liên Doanh làm việc với đối tác là người nước ngoài. Vì khi Hợp tác liên doanh với nước ngoài, người ta sợ dạng như bán nước, nên yếu tố thật thà có lợi thế. Lúc qua Liên Doanh, thấy mấy sếp của mình sao mà yếu thế quá, nhân viên của họ còn coi thường huống hồ chi là Sếp. Thế là mình cố gắng, may mắn được ông Tổng giám đốc là người của bên nước ngoài giúp, từ đó mình có vị trí vững ở Công ty liên doanh. Mình không hề biết kỹ năng gì để làm cho Sếp lớn giúp cả, chỉ có nhiệt huyết của tuổi trẻ và nổ lực.

Nếu ai đó đang lo lắng, suốt ngày cứ nghĩ chuyển công ty hoặc đang tìm đường để có thu nhập cao ổn định, thì hãy xem lại bản thân mình, không ai đáp ứng cho mình nếu mình không đáp ứng yêu cầu của họ. Muốn thu nhập cao, thay đổi cuộc sống và số phận, con đường duy nhất là nổ lực phát triển năng lực của bản thân mình. Ngoại ngữ hoặc Tiếng Anh giúp tăng cơ hội, còn thành công hay không là chính năng lực của bản thân mình quyết định.




Thứ Tư, 18 tháng 7, 2018

Tại sao người ta nói người Việt Nam giỏi, thông minh nhưng nhiều người giỏi ngồi lại chung thì cải nhau, không làm việc được? Trong các bản dịch của mình liên quan đến quản trị, lãnh đạo đều nói đến tinh thần làm việc nhóm, ở một số trường đại học có xem xét và đánh giá sinh viên thông qua tinh thần làm việc đội nhóm. Nếu như học về quản trị, lãnh đạo, người lãnh đạo hoàn thành được công việc một cách hiệu quả thông qua người khác mới là người lãnh đạo giỏi. Đó là về lý thuyết, còn thực tế thì mình không biết ở môi trường của tập đoàn, công ty lớn đa quốc gia như thế nào, chứ còn ở Việt Nam, đa số lãnh đạo sợ nhân viên giỏi hơn mình. Nếu lãnh đạo sợ nhân viên giỏi hơn mình thì làm giảm đi lợi ích của tổ chức đó, lãnh đạo giỏi là biết dùng người, biết yếu tố con người, giúp con người phát triển và thông qua họ hoàn thành mục tiêu.

Đôi lúc bảo thủ làm cho người ta không vui, không thích nghe, thấy cái tốt, cái hay từ người khác, họ chỉ muốn nằm trong vòng thoải mái của mình, ai chạm đến vùng này của họ thì mệt. Cho nên, người thông minh là người biết nhận ra các tuýp người và làm việc được với họ để tránh căng thẳng, chứ không phải người chờ họ nói ra cái gì thì bác bỏ cái đó, cuối cùng mất thời gian, công sức và căng thẳng, dẫn đến hiệu quả công việc thấp.

Lắng nghe người khác vừa là cách bạn cho đi để đạt được sự tương tác thành công vừa học hỏi được từ người khác. Trong làm việc nhóm, nếu bạn thiếu kỹ năng này thì không làm được. Không làm việc nhóm được thì không làm lãnh đạo được.

Cho nên, muốn bảo thủ, cho mình là số 1 hoặc muốn lắng nghe, phát triển, mở rộng tầm nhìn là lựa chọn của mỗi người, tùy theo nhận thức của cá nhân.